a)sự hình thành vật chất từ vụ nổ bigbang
Từ quan sát dịch chuyển đỏ của các thiên hà chúng ta có bằng
chứng rằng vũ trụ đang nở ra, theo định luật Hubble. Quay ngược về quá khứ, ta
sẽ gặp đến một điểm kỳ dị hấp dẫn, một khái niệm mang tính chất toán học, có
thể không thực sự trùng với sự thật. Đây là cơ sở để hình thành lý thuyết Vụ Nổ
Lớn, lý thuyết được công nhận nhiều nhất trong vũ trụ học ngày nay. Lý thuyết
này cộng với các tiến bộ trong quan sát (Máy đo định hướng vi sóng Wilkinson,
WMAP, của NASA) đã ước lượng tuổi vũ trụ vào khoảng 13,75 tỷ (13,75 × 109)năm,
với sai số cỡ 1% (± 170 triệu năm). Độ chính xác này dựa trên giả thuyết là các
lý thuyết dùng trong xử lý kết quả đo đạc là đúng. Nhiều phép đo khác cho những
kết quả dao động từ 10 đến 20 tỷ năm.
Các quan sát nền tảng của thuyết Vụ Nổ Lớn gồm có:
-Các thiên hà ở càng xa càng chuyển động ra xa nhanh hơn.
-Phông vi sóng vũ trụ, có nhiều khả năng là các bức xạ tàn
dư từ thời kỳ đầu của Vụ Nổ Lớn, nay đã bị dịch chuyển đỏ đến mức có tần số của
chúng nằm trong vùng vi sóng. Nền bức xạ này rất đẳng hướng có thể giải thích
bởi lạm phát vũ trụ ngay sau Vụ Nổ Lớn.
-Tỷ lệ các nguyên tố nặng tăng dần qua các thế hệ sao nhờ
tổng hợp trong các phản ứng năng lượng cao.
-Phân bố và tiến hóa về hình dáng và thành phần hóa học của
các thế hệ thiên hà.
-chính vụ nổ này đã hình thành vũ trụ và hình thành thế giới
vật chất.
b)Sự hình thành các vì sao
Sự hình thành tiền sao
Sự hình thành một ngôi sao bắt đầu với sự bất ổn định hấp
dẫn bên trong một đám mây phân tử, thường là từ sự kích hoạt của sóng xung kích
từ các vụ nổ siêu tân tinh (những vụ nổ của sao khối lượng lớn) hoặc do va chạm
giữa hai thiên hà (trong thiên hà bùng nổ sao). Khi một vùng đạt tới mật độ vật
chất thỏa mãn giói hạn cho sự bất ổn định jeans, nó bắt đầu co lại dưới lực hấp
dẫn của chính nó
Minh họa quá trình hình thành sao trong đám mây phân tử mật
độ cao. Ảnh của NASA
Khi đám mây co lại, những tập hợp đơn lẻ của khí và bụi đậm
đặc tạo lên cái mà chúng ta gọi là khối cầu bok. Khối cầu tiếp tục suy sụp (co
lại), mật độ tăng lên, năng lượng hấp dẫn chuyển thành nhiệt năng và làm cho
nhiệt độ tăng lên. Khi đám mây tiền sao đã đạt tới xấp xỉ điều kiện ổn định của
cân bằng thủy tĩnh một tiền sao hình thành tại lõi của đám mây. Những sao
tiền dải chính này thường bị bao bọc xung quanh bởi một đĩa tiền hành tinh Chu
kỳ co sụp hấp dẫn này diễn ra trong khoảng 10 đến 15 triệu năm.
Những sao sơ sinh với khối lượng nhỏ hơn 2 lần khối lượng
Mặt Trời được gọi là các sao T Tauri, trong khi các sao có khối lượng lớn hơn
gọi là sao Herbig Ae/Be. Những sao mới sinh ra phát ra các tia khí dọc theo
trục tự quay của nó, làm giảm mô men góc của sao đang suy sụp và tạo ra những
phần mờ đục trong vùng đám mây gọi là các thiên thể Herbig-Haro. Những
tia này, kết hợp cùng với bức xạ từ các sao khối lượng lớn ở gần, có thể giúp
thổi bay đám mây bao quanh ngôi sao đã hình thành.[
c)sự hình thành của hành tinh
Hiện tại chúng ta vẫn chưa biết thực sự các hành tinh đã
hình thành như thế nào. Theo lý thuyết hiện nay thì chúng được hình thành từ sự
suy sụp của một tinh vân thành một đĩa mỏng gồm khí và bụi. Một tiền sao hình
thành tại tâm, bao xung quanh nó là một đĩa tiền hành tinh quay xung quanh.
Thông qua sự bồi tụ (một quá trình va chạm dính) các hạt bụi trong đĩa dần dần
tích tụ lại thành một vật thể có khối lượng lớn hơn. Sự tập trung cục bộ các
khối lượng này được gọi là các "vi hành tinh", và chúng làm gia tăng
quá trình bồi tụ bằng cách hút thêm các vật chất xung quanh bởi lực hấp dẫn của
chúng. Các tập trung này trở lên đặc hơn cho đến khi chúng suy sụp lại dưới ảnh
hưởng của hấp dẫn để hình thành lên tiền hành tinh. Sau khi một hành tinh
đạt đến một đường kính lớn hơn đường kính của Mặt Trăng của Trái Đất, nó bắt
đầu tích lũy một bầu khí quyển được mở rộng, tăng nhanh tốc độ bắt các vi hành
tinh bằng trở lực khí quyển.
Ảnh vẽ minh họa đĩa tiền hành tinh
Khi một tiền sao phát triển tới khi nó bắt đầu thực hiện các
phản ứng trong lõi của nó để tạo thành một sao, đĩa tiền sao bị thổi bay đi bởi
"sự bốc hơi quang học", bởi gió sao, sự kéo Poynting-Robertson và các
hiệu ứng khác. Sau đó vẫn còn rất nhiều đĩa tiền hành tinh quay xung
quanh ngôi sao hoặc quay xung quanh nhau, nhưng theo thời gian rất nhiều trong
số chúng sẽ va chạm với nhau, hoặc là hình thành lên một hành tinh lớn hơn hoặc
giải phóng vật chất cho những tiền hành tinh lớn hơn hoặc bị các hành tinh hấp
thụ. Những thiên thể này trở lên đủ nặng sẽ bắt hầu hết vật chất rơi vào
vùng quỹ đạo lân cận của chúng để trở thành hành tinh. Trong khi đó, các tiền
hành tinh nào tránh được các va chạm có thể sẽ trở thành các vệ tinh tự nhiên
của các hành tinh thông qua quá trình bắt giữ bằng lực hấp dẫn, hoặc ở trong
các vành đai của các thiên thể để trở thành hoặc là hành tinh lùn hoặc là các
thiên thể nhỏ trong hệ mặt trời.
Các va chạm mạnh của các vi hành tinh nhỏ hơn (cũng như phân
rã phóng xạ) sẽ nung nóng hành tinh đang hình thành, làm cho nó bị tan chảy ít
nhất là một phần. Phần cấu trúc bên trong của hành tinh bắt đầu phân chia theo
khối lượng, và phát triển một lõi với mật độ lớn nhất. Cáchành tinh đất đá
nhỏ hơn mất hầu hết bầu khí quyển của chúng do sự bồi tụ này, nhưng những khí
bị mất đi có thể được thay thế bởi khí thoát ra từ lớp vỏ ngoài cùng và từ các
va chạm với các sao chổi. (Các hành tinh nhỏ hơn sẽ mất đi bất kì bầu khí
quyển nào chúng nhận được thông qua nhiều cơ chế thoát.)
Cùng với sự khám phá và quan sát các hệ hành tinh xung quanh
một ngôi sao khác, điều này đã mở ra khả năng tìm hiểu kĩ lưỡng thậm chí là sửa
đổi lại những quan niệm của chúng ta về sự hình thành của hành tinh. Mức độ của
tính kim loại - một thuật ngữ thiên văn học để miêu tả sự có mặt của các nguyên
tố hóa học với nguyên tử số lớn hơn 2 (heli) - bây giờ có thể dùng để phát hiện
liệu một ngôi sao sẽ có hệ hành tinh quay xung quanh hay không. Từ đó người
ta nghĩ rằng các sao giàu kim loại có khả năng chứa hệ hành tinh cao hơn so với
các sao nghèo kim loại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét