Tôi nói với cuộc sống rằng hãy lấy đi lòng
tự trọng của tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng cuộc sống
không thể lấy đi lòng tự trọng của tôi, nhưng tôi có thể từ bỏ tự trọng của
mình khi tôi muốn.
Tôi nói với cuộc sống rằng hãy làm cho đứa
con tật nguyền của tôi được lành lặn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói
với tôi rằng tâm hồn đứa con của tôi thật hoàn hảo, và thân thể chỉ là tạm thời
mà thôi.
Tôi nói với cuộc sống hãy ban cho tôi sức
chịu đựng, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng sự chịu đựng có
được một phần do những đau khổ gây nên – và sự chịu đựng không phải là một đặc
ân ban tặng – chịu đựng là một bản năng sống.
Tôi nói với cuộc sống hãy mang đến cho tôi
niềm hạnh phúc, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói sẽ mang đến những điều
may mắn cho tôi và hạnh phúc sẽ khởi nguồn từ chính bản thân tôi.
Tôi nói với cuộc sống hãy làm giảm đi
những nỗi đau trong tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói rằng sự chịu
đựng giúp tôi thoát khỏi những lo lắng vật chất và mang tôi đến gần cuộc sống
hơn.
Tôi nói với cuộc sống hãy giúp tôi luôn
chín chắn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng tôi phải biết tự
trưởng thành, nhưng cuộc sống sẽ tô điểm thêm vào những năm tháng trong đời tôi
với những lần vấp ngã giúp tôi có thêm những kinh nghiệm sống.
Và khi tôi nói với cuộc sống rằng hãy giúp
tôi có thể yêu một người nào đó nhiều như người đó đã yêu tôi, cuộc sống nói
với tôi rằng cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề rằng cuộc sống không là một phép
màu để cầu xin, cuộc sống là cơ hội để tôi được yêu thương và biết yêu thương.
Cuộc sống không cố ý muốn làm chúng ta e
dè sợ hãi, mà chỉ muốn chúng ta hiểu và sống mà thôi.
Hạnh Nguyễn phỏng
dịch
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét